Kỹ năng sống

Mua vàng nhẫn 2 chỉ về lì xì bố mẹ, tôi chợt thấm thía 1 điều

TIN MỚI

Tết năm nay, tôi quyết định biếu bố mẹ 2 chỉ vàng thay vì tiền mặt như mọi năm. Không phải vì tôi dư dả hơn, cũng không phải vì muốn làm điều gì đó “to tát”. Đơn giản là tôi nghĩ, với thế hệ của bố mẹ, vàng có một ý nghĩa khác.

Tôi vẫn nhớ đêm giao thừa vừa qua, cầm 2 chỉ vàng tôi biếu, việc đầu tiên mẹ làm là… đặt chúng lên ban thờ, báo cáo với gia tiên. Còn bố tôi thì gật gù: “Vàng vẫn là chắc nhất con ạ” . Câu nói ấy nghe đơn giản, nhưng chứa đựng cả một cách nhìn về tiền bạc đã được hình thành qua mấy chục năm.

Thế hệ của bố mẹ tôi và có thể là cả bố mẹ bạn, không phải là “thời đại thế giới phẳng” - nơi thông tin còn khó tiếp cận, khó tìm hiểu. Với bố mẹ tôi, an toàn nhất là mua vàng, sau đó là gửi tiết kiệm. Với tôi, vàng chỉ là một trong nhiều kênh tích lũy. Nhưng với bố mẹ, vàng gần như là “chuẩn mực” của sự an tâm.

Mua vàng nhẫn 2 chỉ về lì xì bố mẹ, tôi chợt thấm thía 1 điều- Ảnh 1.

Ảnh minh họa (Nguồn: Pinterest)

Ngày nhỏ, tôi từng thấy mẹ cẩn thận bọc vàng trong mấy lớp túi, rồi giấu vào tít trong hộc tủ. Khi nhà có việc lớn như sửa nhà, cưới hỏi, hay lúc khó khăn, vàng lại được mang ra. Không cần vay mượn ai, không cần giải thích nhiều. Chỉ cần bán đi một ít là có tiền xoay sở. Vàng không chỉ là tài sản, mà còn là phương án dự phòng cho những biến cố bất ngờ.

Có lẽ vì thế, khi tôi biếu vàng thay vì lì xì tiền mặt, bố mẹ vui theo một cách rất khác. Tiền tiêu rồi sẽ hết. Nhưng vàng thì “để đó”. Nó tạo cảm giác bền vững. Tôi chợt hiểu rằng với thế hệ của bố mẹ, giá trị không chỉ nằm ở con số, mà nằm ở khả năng duy trì giá trị theo thời gian.

Tôi từng nghĩ việc tích lũy vàng là hơi “cũ”. Nhưng càng trưởng thành, tôi càng thấy mỗi thế hệ có lý do riêng cho lựa chọn của mình. Bố mẹ từng trải qua thời kỳ mà niềm tin vào các hình thức tài sản khác không phải lúc nào cũng trọn vẹn. Vàng, vì thế, trở thành thứ hữu hình nhất để bảo toàn công sức lao động.

Tết là dịp sum họp, nhưng cũng là lúc người ta nhìn lại một năm đã qua. Khi nhìn bố mẹ cất hai chỉ vàng vào chỗ quen thuộc, tôi không chỉ thấy niềm vui của họ, mà còn thấy cả triết lý sống đằng sau đó: kiếm tiền đã khó, giữ được tiền còn khó hơn. Và muốn giữ được, phải chọn thứ mình thực sự tin tưởng.

Thế hệ của tôi có nhiều công cụ hơn để làm giàu. Chúng tôi nói về đầu tư, tăng trưởng, tài chính cá nhân. Nhưng có lẽ, điều tôi học được từ bố mẹ không phải là “nên mua bao nhiêu vàng”, mà là thái độ với tài sản. Đó là sự cẩn trọng, là thói quen dành dụm trước khi tiêu xài, là suy nghĩ cho những ngày chưa xảy ra.

Mua vàng nhẫn 2 chỉ về lì xì bố mẹ, tôi chợt thấm thía 1 điều- Ảnh 2.

Ảnh minh họa. Nguồn: Pinterest

Sau Tết, tôi sẽ quay lại với công việc, với những kế hoạch mới. Tôi vẫn đầu tư, vẫn học cách quản lý tiền theo cách của mình. Nhưng đâu đó, tôi cũng bắt đầu dành một phần nhỏ cho vàng. Không phải vì chạy theo xu hướng, mà vì tôi hiểu giá trị của sự an tâm mà nó mang lại.

Có thể trong tương lai, khái niệm tài sản sẽ còn thay đổi nhiều lần. Công nghệ phát triển, thị trường biến động, cơ hội mới liên tục xuất hiện. Nhưng tôi tin rằng bài học về việc giữ gìn giá trị sẽ không bao giờ cũ. Và đôi khi, chỉ cần một món quà nhỏ dịp Tết cũng đủ để mình nhìn lại, hiểu hơn về bố mẹ, và hiểu hơn về cách mỗi thế hệ đi qua những thăng trầm của cuộc sống.

Các tin khác

Mùng 3 Tết thầy với hai gói kẹo gôm

Mùng 3 Tết thầy với hai gói kẹo gôm

Gần 30 năm trước, khi còn học cấp 1, chúng tôi đã biết một điều gần như hiển nhiên: Mùng Ba là đi chúc Tết thầy cô. Không ai dạy cụ thể, cũng chẳng nhớ mình học từ đâu, chỉ biết cứ đến ngày ấy là lũ trẻ trong làng lại rủ nhau tìm đến nhà thầy.
Khách đến đông ngày mùng 2: Làm sao để nhà không biến thành “bãi chiến trường” sau 1 buổi sáng?

Khách đến đông ngày mùng 2: Làm sao để nhà không biến thành “bãi chiến trường” sau 1 buổi sáng?

Mùng 1 còn quây quần trong gia đình, mùng 2 là ngày nhà mở cửa liên tục. Họ hàng, bạn bè, trẻ con chạy ra chạy vào, bánh kẹo mở ra rồi để dở, áo khoác vắt khắp ghế. Chỉ sau vài tiếng, phòng khách dễ biến thành “chiến trường”. Nhưng thực ra, chỉ cần chuẩn bị đúng cách, bạn hoàn toàn có thể giữ nhà gọn mà vẫn vui.
Bàn về chuyện dạy làm người

Bàn về chuyện dạy làm người

Học sinh phải có ý thức học tập, tôn trọng thầy cô; không nên chỉ đòi hỏi một chiều rằng thầy cô phải luôn dạy cho thật tốt…
Tết của bác sĩ nội trú: Ngoài kia pháo nổ tưng bừng, còn bệnh viện chỉ có tiếng monitor đều đều và những bước chân vội vã

Tết của bác sĩ nội trú: Ngoài kia pháo nổ tưng bừng, còn bệnh viện chỉ có tiếng monitor đều đều và những bước chân vội vã

Khi pháo hoa mừng năm mới rực sáng trên bầu trời, có những người lặng lẽ đứng dưới ánh đèn trắng của bệnh viện. Không không mâm cỗ Tết, không tiếng cụng ly, giao thừa của họ đến cùng tiếng monitor đều đều và những sinh mệnh mong manh chờ được níu giữ.